Làm sao để đối đầu với những đau khổ trong lòng để sống thật hạnh phúc?

Tôi biết chia sẻ chuyện này sẽ phần nào tạo cảm giác nặng nề, nhưng tôi muốn chân thành với bạn ngay từ đầu, đó là tôi có bệnh tâm lý khá nặng. Ngay từ bé tôi đã luôn nghe mẹ mình mỗi ngày nói rằng “con bị làm sao thế hả con?”, tôi thường xuyên có biểu hiện nóng tính, và thể hiện những cảm xúc rất tiêu cực đến những người xung quanh.

Tôi đã nghĩ những vấn đề này tưởng chừng sẽ có lúc dừng lại, nó sẽ tự biến mất, nhưng tôi đã sai. Vấn đề này kéo dài xuyên suốt tuổi trẻ của tôi, và đi đến đỉnh điểm khi tôi đến tuổi gần bốn mươi. Chỉ tới lúc đó, tôi biết những gì tôi đang trải qua được gọi là trầm cảm.

“Tôi từng là nạn nhân của trầm cảm”

Đêm đó, trên chiếc giường quen, tôi đã thực sự nói với lòng mình rằng, “tôi muốn được chết”. Tôi liên tục đấu tranh không để những suy nghĩ biến thành sự thật và cố tìm cho mình nhiều cách nghĩ khác. Bỗng mọi thứ tâm lý dừng lại khi tôi tự hỏi mình “Nếu trầm cảm thực ra là một món quà thì sao?”. Suy nghĩ này đã thay đổi tất cả mọi thứ trong tôi.

Vì sao ư? Vì từ khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên không còn để ý đến những vấn đề mà tôi đang có, mà tôi liên tục nghĩ đến những cảm xúc và suy nghĩ trong tôi, những thứ ngọn nguồn thật sự đã tạo ra vấn đề đó. Càng nhìn sâu và mớ cảm xúc hỗn tạp, tôi càng nhìn rõ chúng. Tựa như tôi đang chạm vào một bức tường đầy những màu sơn pha quẹt.

Chậm rãi đưa mắt nhìn bức tường ấy, Những gam màu tối, ngột ngạt che đi phần lớn bức tường, nó thể hiện những bất công, những tức giận, xấu hổ, bất an, sợ hãi, khó chịu tạo nên cơn đau trong tôi. Nó nhiều và đáng sợ đấy, nhưng nó không che hết đi các màu sắc của bức tường. Tôi tiếp tục thấy những gam màu sáng bị tất thảy màu đen, xám lấp đi nham nhở, nhưng chúng vẫn sáng. Tựa như tôi đang “đau”, nhưng tôi không “khổ”, tôi khựng lại, tự nói với mình: “Đây mới chính là những màu sắc để sơn bức tường của mình”

“Tôi phải lấy lại những mảng màu sáng của mình”

Tôi đã bỏ rơi những cảm xúc này quá lâu vì có cảm giác rằng chúng không thuộc về tôi, không phải là của tôi. Khi bé, tôi mua thật nhiều đồ ăn tống vào trong mình chỉ để không phải nhớ đến những lần cảm thấy cô đơn, bị chối bỏ. Độ 20, tôi là con nghiện rượu chính hiệu, 7 ngày thì có tận 5 ngày ở bar, chỉ để “uống trôi đi nỗi buồn”, và khi đã đến tuổi trưởng thành, công việc, café và thức ăn nhanh là “nguồn sống” của tôi.

Tôi hiểu đã đến lúc, tôi phải dừng lại và thực sự sống.

“Bám chấp những tổn thương, đau khổ của chính mình là điều thực sự tàn nhẫn với bản thân.”

Nhưng sống chung, một cách hòa bình, “đau” nhưng không “khổ” thì lại khác. Tách bạch đau và khổ không dễ. Nó cần một sức mạnh ý chí, nỗ lực và tình yêu, cùng sự đồng cảm đáng nể, nhưng chắc chắn là có thể làm được.

Vậy “đau” nhưng không “khổ” và chung sống hòa bình không chỉ với cả niềm vui mà nỗi buồn của mình, cần phải làm gì? Mở thêm một “ngăn” trong con tim để có thể “chứa” toàn bộ cảm xúc trong mình một cách dung hòa và cân bằng, cần phải làm gì? Tôi có câu trả lời cho bạn:

1. Công nhận nó.

Đừng trốn tránh, bạn đã làm việc đó quá lâu, quá nhiều rồi nhưng nó làm gì có tác dụng. Đừng chạy thật xa khỏi nỗi đau trong bạn, hãy công nhận rằng “ừ, mình đang đau”, và việc này hoàn toàn ổn. Ai cũng có những lúc như vậy.

“Đau nhưng rồi sẽ ổn”

Hiểu vậy, nên cũng đừng trách móc ai, đổ thừa lý do gì làm mình ra nông nỗi này. Hãy cứ chấp nhận nó, dù nó là cơn giận, nỗi buồn, bực tức, phẫn nộ thế nào đi nữa, chúng cũng là cảm xúc của chúng ta, tuy hai mà một, hãy công nhận nó, chung sống hòa bình với nó.

2. Kết nối sâu

Khi đã chung sống hòa bình với nó, đó là lúc bạn đã có sự kết nối nhất định. Hãy lặng lại một chút, quan sát thật kĩ “sắc màu” Từ đó bạn có thể hiểu được ngọn nguồn cảm xúc này là từ đâu. Lý do tại sao nó “trái quấy” với tâm hồn mình.

3. Thấu hiểu

Cảm xúc không sinh ra để dày vò ta, nó ở đây để chỉ cho ta thấy cuộc sống của ta đang diễn ra như thế nào. Hãy thấu hiểu thật sâu sắc chuyện này.

Khi đã thấu cơn trầm cảm của mình, tôi bắt đầu ngừng phán xét bản thân mà thay vào đó, ôm trọn những cảm xúc mình đang có để nâng niu. Và cảm giác an toàn, vui vẻ dần trở về bên tôi.

“Ôm trọn để thấu hiểu cảm xúc của chính mình”

Vậy nên khi có cảm xúc nào đó xảy ra bên trong bạn, làm bạn muộn phiền. Hãy gửi đến nó một câu hỏi: “Bạn ơi, sao bạn lại xuất hiện trong tôi? Bạn đang có thông điệp gì muốn nhắn nhủ cho tôi vậy? Tôi sẵn sàng lắng nghe bạn”

4. Tử tế, từ tốn, chậm rãi và kiên nhẫn

Tôi thực sự đã rất chất vât khi vừa bắt đầu thực sự chấp nhận những cảm xúc tiêu cực trong mình và đối mặt trực diện với chúng. Nhưng khi đã quen rồi, tôi lại muốn hấp tấp thúc đẩy việc chấp nhận trở nên nhanh hơn, có như vậy, cảm xúc vừa đến cũng sẽ tan đi nhanh hơn.

Nhưng tôi đã sai, đừng như tôi bạn nhé. Hãy thật tử tế với chính mình và từ tốn bước từng bước thôi. Vì cảm xúc khi bị “hối” đi thật nhanh, chúng thường chỉ đi trong giây lát rồi sẽ lại quay về, vì chúng chưa nói được hết những thông điệp mà bản thân bạn cần nghe, để bạn rút kinh nghiệm, để bạn trở nên tốt hơn.

“Tôi dần trở lại là chính mình”

Vậy thay vì đặt mục tiêu là đẩy chúng tan đi thật nhanh, hãy đặt mục tiêu cho khác đi. Cảm xúc (mà chúng ta cho là) u tối, khi chúng đến ta từ tốn chào đón, khi chúng đi ta chậm rãi tạm biệt.

5. Niềm tin vẫn luôn là yếu tố quan trọng hơn cả

Chuyện gì đến trong đời, sớm muộn cũng sẽ tự đến, và ta thì không biết trước được những chuyện ấy. Nhưng cái mà ta biết được ở đây đó là chúng luôn đến để nói với ta một thông điệp nào đó. Hãy tin vào điều này. Chính niềm tin này sẽ là đòn bẩy mạnh mẽ nhất để bạn có thể đối diện với những cảm xúc bạn từ lâu luôn lảng tráng. Dù đó là cảm xúc từ công việc, tình yêu hay gia đình.

 

Tags:

Chia sẻ Facebook
Chia sẻ Zalo
Gửi Email
Sao chép liên kết
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Search in posts
Search in pages